Chiều cuối đông, những lọn mây xám vắt ngang bầu trời, che đi ánh tà dương le lói.

Hưng đang họp. Khí trời lạnh lạnh, âm u khiến hắn lên cơn buồn ngủ từ nãy giờ.

  • Mẹ! Nói dai thế.

Hưng chửi thầm trong bụng. Nhưng chẳng dám hó hé gì. Phọt ra cái từ đó thì ăn quả kỷ luật ngay. Nhìn sang Vinh, tay này cũng y như hắn. Hai mắt lim dim mà gục gặc đầu liên tục, tỏ vẻ ta đây thẩm thấu lời vàng ý ngọc của sếp.

Hưng đảo mắt nhìn quanh, đội hình gật gù đang dần tăng lên. Thằng Trung, thằng Liêm, Thằng Rin, rồi thằng Thìn, thằng Đức Anh, đến cả con bé Phương cũng nhanh chóng gia nhập.

Lão Tín thấy đám nhân viên gật gù liên tục, trong lòng sướng rơn. Nghĩ bụng hôm nay mình phát biểu xuất thần quá nên anh em mới đồng thuận cao như thế.

Đang đà sướng, Tín mạnh dạn thưởng thêm cho anh em 30 phút ráy tai rồi tan họp.

  • NGHỈ !!!

Tín chốt một câu mạnh mẽ đúng 5h30 chiều.

Cuối cùng cũng xong, cả đám thở phào nhẹ nhõm. Hưng tót vào WC rửa mặt cho tỉnh táo, xử lý nốt công việc tồn đọng rồi phóng vội con Giấc Mơ Trung Hoa đến quán nhậu. Tối nay Hưng có hẹn.

Lơn Đót là quán hải sản nổi tiếng nhất ở đường A Phi. Đồ ăn vừa dở, vừa đắt, phục vụ thì quá tệ. Nhưng không hiểu sao, khách cứ nườm nượp đổ tới.

Nhìn quả biển hiệu nhấp nháy “Lơn Đót – Ăn hết phần thiên hạ” bự tổ chảng kia, thực khách như bị thôi miên vậy. Đây là điểm đến lý tưởng cho đám thanh niên choai choai và cánh dân văn phòng sau giờ tan ca.

Mở cửa phòng, mấy tên kia đã đến từ lúc nào. Không hiểu sao lúc họp thì ngáp lên ngáp xuống, mà nhậu thì bọn này ánh mắt cứ như pha lê.

  • Muộn thế chú. Tiger hay Sài Gòn đây? Vinh càm ràm.
  • Thông cảm, tao phải xử lý nốt mấy việc cho lão Tín. Tiger đi, Sài Gòn uống mãi chán rồi.
  • Dm lão Tín hôm nay ăn phải mỡ hay sao mà mồm trơn thế, mãi mới được về.
  • ^$&^%^(&… %#$^%

Vẫn như thường lệ, bài ca nói xấu sếp luôn là liều doping khởi động cho trận đấu mang hương vị lúa mạch.

Sau ba vòng Tiger, cả đám bắt đầu vào phom. Thằng Liêm và thằng Rin đã hóa ông mặt trời từ lúc nào. Thằng Đức Anh với con bé Phương thì tụm lại một chỗ ríu ra ríu rít.

Còn thằng Trung bắt đầu có những hành động không thuộc thế giới này. Đôi khi nó cứ ngồi cười ngô nghê một mình như lên cơn ngáo. Nhớ buổi đầu ra mắt cơ quan, nó cũng lên cơn như thế khiến cả đám tí són ra quần.

Đồng khởi đã xong, đương nhiên sẽ đến màn tập kích đánh lẻ. Công ty này có một tục lệ. Mời là phải lên lon riêng mới được. Còn lon vòng là cấm có đụng đến. Thành thử ra đứa nào yếu một tí là dễ lên thớt. Điển hình là thằng Đức Anh, tiến sĩ “Huệ” học.

Đây cũng là món mà tay Vinh thích nhất. Bằng tửu lượng hạng nặng của mình. Hắn dễ dàng tấn công và hạ gục bất cứ con mồi nào. Ngay cả tay Tín với quả bụng bia nổi tiếng cũng nhiều lần bị Vinh bắn rơi rụng.

Hưng cũng thò tay bốc một em Tiger, hắn đã có con mồi của mình, thằng Thìn Đẹp. Thế nhưng vừa nhấc mông lên thì điện thoại chợt rung. Hưng bốc máy, nhìn màn hình, tỏ vẻ ngạc nhiên. Con bé An nhắn. Bé này không cùng công ty với hắn, cả hai cùng là thành viên của nhóm Hỗ Trợ Kiếm Tiền Affiliate – MMO do tay Tín sáng lập, thỉnh thoảng có trao đổi một chút.

  • Bác Hưng ơi, thế nào là một content nghiêm túc ạ?

Tin nhắn không dài, chỉ là một câu hỏi gọn như thế. Hưng ngớ người. Đang trong cuộc chiến lúa mạch thì câu hỏi này khá… trớt quớt. Chả ăn nhập gì đến không khí xung quanh.

Hắn định bụng tối về sẽ suy nghĩ trả lời sau. Nhưng nghĩ lại, sợ rằng nó có việc gấp mới phải hỏi ngay giờ thiêng như thế.

Bần thần một hồi, Hưng chẳng biết trả lời thế nào cho hợp lý. Content thì hắn chém gió được. Nhưng cái gọi là “Content nghiêm túc” hắn lại khá lưỡng lự.

  • Anh Hưng sao thế?

Thấy Hưng một tay cầm lon bia, một tay cầm điện thoại, mặt đực ra. Thằng Thìn Đẹp sốt sắng hỏi thăm. Nhưng Hưng chả nghe thấy, hắn đang tập trung suy nghĩ.

  • Anh HƯNG …..!!! Thìn rú lên.

Hưng giật mình. Chợt nhớ ra việc chính. Hắn bối rồi. Lâu lắm rồi mới có vấn đề khiến hắn phải suy nghĩ nhập tâm như thế.

  • Rồi rồi, gắt thế, tao qua ngay đây! Hưng cười trừ.

Nói rồi, hắn cầm lon Tiger, lao qua “hỏi thăm” thằng Thìn Đẹp như một con mãnh thú. Đương nhiên không quên khoác vai bá cổ, trao đổi một tí về tình hình đời sống văn hóa xã hội của thằng này.

Loại được một tên, Hưng sẵn đà luộc luôn thằng Liêm Ghẻ rồi về chỗ. Lại móc điện thoại. Lần này hắn search Google:

“Thế nào là Content nghiêm túc?”

Không có kết quả nào như ý.

  • Khó nhỉ? Hưng cáu kỉnh.

Theo quan điểm của hắn, “Content nghiêm túc” là Content có sự đầu tư, tạo ra giá trị, hấp dẫn người đọc bằng văn phong mang bản sắc riêng của người viết.

Nhưng ngồi ngẫm lại, nó cũng không hẳn là thế. Đã là Content thì phải bay bổng, không giới hạn, thỏa sức sáng tạo. Nếu gán chữ nghiêm túc vào thì Content sẽ chẳng còn là content nữa.

Vừa uống bia vừa dùng não. Hưng lâm vào rối loạn.

  • Sao đăm chiêu thế chú? Zô nào!!!

Bất chợt, một bàn tay to bè vỗ vai Hưng một cú thật lực khiến hắn suýt đánh rơi quả Z Fold mới tậu. Hưng thầm kêu may mắn, chỉ cần xước 1 tí thôi là tét đít với Sư tử ở nhà. Đây là món quà mà Sư tử mua tặng hắn tuần trước nhân dịp tròn 40 xuân xanh.

Hưng ngoảnh sang, không ai khác chính là Vinh. Tay này là con nhà buôn gốm, gốc gác từ nặn đất sét mà ra, thảo nào lực tay khỏe thế.

  • Không có gì?
  • Lại chối, đưa tao xem nào?

Thật nhanh, Vinh giữ chặt tay Hưng rồi ghé mắt vào màn hình điện thoại. Hưng cũng chẳng có gì phải giấu, để hắn xem thoải mái. Biết đâu trong cơn say lại phọt ra ý tưởng nào khá khẩm hơn.

Lần này đến lượt Vinh thừ người ra. Khung cảnh thật đặc biệt. Hai thằng đực rựa mặt dại ra, nhìn chằm chằm vào điện thoại. Ai không biết chắc chắc sẽ đoán hai thằng này đang xem XXX cũng nên.

  • Ơ, hai đại ca làm gì đấy?

Thấy hai tên hội cao tuổi đứng đực ra, thằng Liêm Ghẻ cảm thấy kì quái. Rồi nguyên một đám nhao nhao bu lại. Công nhận, tò mò luôn là bản sắc văn hóa của người Việt.

Lần này, khung cảnh không còn đặc biệt nữa, mà trở nên cực kì quái dị. Cả nhóm trố mắt nhìn vào con Z Fold của Hưng. Mồm thở ra toàn mùi men lúa mạch.

Tĩnh lặng.

Gian phòng nhốn nháo lúc đầu bị bao trùm bởi một bầu không khí trầm mặc. Đứa nào cũng tỏ vẻ đăm chiêu.

  • Ca này khó. Vinh lên tiếng trước.
  • Cậu nạy ẹm cụng chặng biệt nọi sạo. Thằng Rin cũng phụ họa bằng giọng Huế rặc ri.
  • Content nghiêm túc thì cứng nhắc lắm. Đến lượt con bé Phương cho ý kiến.

Mỗi người một ý. Đều là dân Marketing nên đứa nào cũng ngứa nghề. Chẳng mấy chốc, cuộc nhậu dần biến thành cuộc họp chuyên môn từ lúc nào.

Cuối cùng cả đám thống nhất chốt:

1. Không có khái niệm “Content nghiêm túc”, mà chỉ có “Content được đầu tư, xây dựng một cách nghiêm túc”. Bởi lẽ “Content nghiêm túc” quá cứng nhắc, sẽ không còn là chính mình nữa.

2. Vậy Content được đầu tư, xây dựng một cách nghiêm túc là thế nào?

  • Thái độ làm việc chuyên nghiệp, nghiêm túc
  • Có kế hoạch, mục tiêu, chiến lược rõ ràng
  • Mang lại giá trị nhất định cho cả người đọc và người viết
  • Văn phong lôi cuốn, mang bản sắc riêng, có thể thô nhưng không bao giờ được tục

Lẽ ra sẽ không có cái ý thô tục kia, nhưng rút kinh nghiệm từ đợt thằng Trung Ngáo làm Slogan cho quán Bar bà Hoa mập, cả bọn quyết định phải thêm vào.

Còn nhớ lần đó, lão Tín họp Team để lên kế hoạch quảng cáo cho quán Bar “Hoa”. Sau nhiều đêm suy nghĩ thằng Trung Ngáo phọt luôn quả Slogan cực khét:

Hoa nở về đêm – Êm đềm tay vịn
Hàng sang, xịn, mịn – Khách vững lòng tin

Và hậu quả là suốt 2 tuần sau đó, nó bị lão Tín vùi dập bằng những cơn sóng mõm khủng khiếp. Cũng từ đó, yếu tố “dung tục” được đưa vào blacklist của công ty.

Giải quyết xong con bé An, không chỉ Hưng mà cả đám đều thở phào như trút được gánh nặng. Cảm giác dùng não khi đang uống bia quả là một trải nghiệm chẳng hay ho gì.

11h30. Trận chiến kết thúc bằng bãi nôn hòanh tráng như thường lệ của thằng Đức Anh.

Đêm hôm đó, Hưng trằn trọc suy nghĩ mãi về cái gọi là “Content nghiêm túc” rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Những ngày cuối năm, vẫn lạnh lẽo và sặc sụa mùi bia rượu.